Thực ra, công tác đang được thực hiện hiện nay là để mọi người từ bỏ Sa-tan, từ bỏ tổ tiên cũ của họ. Tất cả những sự phán xét bởi lời Chúa nhằm vạch trần tâm tính bại hoại của nhân loại và cho phép mọi người hiểu được bản chất của cuộc sống. Tất cả những sự phán xét lặp đi lặp lại này đều xuyên thấu tấm lòng của con người. Mỗi sự phán xét đều tác động trực tiếp đến số phận của họ và nhằm mục đích làm tổn thương tấm lòng của họ để họ có thể buông bỏ tất cả những điều đó và nhờ đó biết về cuộc sống, biết thế giới ô trọc này, cũng biết sự khôn ngoan và toàn năng của Đức Chúa Trời và biết nhân loại bị bại hoại bởi Sa-tan này. Càng chịu sự trừng phạt và phán xét kiểu này, tấm lòng của con người càng có thể bị tổn thương và tâm thần của họ càng có thể được thức tỉnh. Việc thức tỉnh tâm thần của những người cực kỳ bại hoại và bị lừa dối sâu sắc nhất này là mục tiêu của kiểu phán xét này. Con người không có tâm thần, nghĩa là, tâm thần của người đó đã chết từ lâu và người đó không biết rằng có Thiên đàng, không biết rằng có một Đức Chúa Trời, và chắc chắn không biết rằng mình đang phải vật lộn trong vực thẳm của sự chết; làm sao người đó có thể biết rằng mình đang sống trong địa ngục trần gian xấu xa này? Làm sao người đó có thể biết rằng thi hài mục nát này của mình, thông qua sự bại hoại của Sa-tan, đã sa vào âm phủ của sự chết? Làm sao người đó có thể biết rằng mọi thứ trên trái đất từ lâu đã bị hủy hoại bởi nhân loại đến mức không thể sửa chữa? Và làm sao người đó có thể biết rằng Đấng Tạo Hóa đã đến trần gian ngày nay và đang tìm kiếm một nhóm người bại hoại mà Ngài có thể cứu được? Thậm chí sau khi con người trải qua mọi sự tinh luyện và phán xét có thể, ý thức u ám của người đó hầu như vẫn không lay động và hầu như không phản ứng. Nhân loại thật quá suy đồi! Mặc dù kiểu phán xét này giống như cơn mưa đá hung tợn từ trên trời rơi xuống, nhưng nó lại có lợi cho con người nhất. Nếu không có việc phán xét mọi người như vậy, thì sẽ không có kết quả và sẽ hoàn toàn không thể cứu được con người ra khỏi vực thẳm của sự khốn khổ. Nếu không có công tác này, sẽ rất khó để mọi người thoát ra khỏi âm phủ vì tấm lòng của họ đã chết từ lâu và tâm thần của họ đã bị Sa-tan chà đạp từ lâu. Muốn cứu các ngươi, là những người đã chìm xuống những vực thẳm sâu nhất của sự suy, đồi đòi hỏi phải kêu gọi các ngươi một cách vất vả, phán xét các ngươi một cách vất vả, và chỉ sau đó tấm lòng băng giá của các ngươi mới được thức tỉnh.
Xác thịt của các ngươi, những khát khao ngông cuồng của các ngươi, lòng tham của các ngươi, và ham muốn của các ngươi đã ăn quá sâu vào các ngươi. Những điều này cũng đang liên tục điều khiển tấm lòng của các ngươi đến nỗi các ngươi bất lực trong việc loại bỏ cái ách của những tư tưởng phong kiến và suy đồi đó. Các ngươi không khao khát thay đổi tình trạng hiện tại của mình, cũng không thoát khỏi ảnh hưởng của sự tối tăm. Các ngươi chỉ đơn giản là bị ràng buộc bởi những điều đó. Ngay cả khi các ngươi biết rằng một cuộc sống như vậy là quá đau khổ và quả thật là một thế giới quá tối tăm, thế nhưng, hoàn toàn không một ai trong số các ngươi có đủ can đảm để thay đổi một cuộc sống kiểu này. Các ngươi chỉ mong muốn thoát khỏi kiểu đời thực này, giải phóng linh hồn các ngươi khỏi ngục luyện tội, và sống trong một môi trường bình an, hạnh phúc, giống như thiên đàng mà thôi. Các ngươi không sẵn sàng chịu đựng những khó khăn để thay đổi cuộc sống hiện tại của mình; các ngươi cũng không sẵn sàng tìm kiếm bên trong sự phán xét này và sự trừng phạt cho cuộc sống mà các ngươi nên tiếp thu. Thay vào đó, các ngươi lại mơ những giấc mơ hoàn toàn phi thực tế về thế giới tươi đẹp vượt ra khỏi xác thịt đó. Cuộc sống mà các ngươi mong muốn là cuộc sống các ngươi có thể dễ dàng có được mà không phải chịu bất kỳ nỗi đau nào. Điều đó là hoàn toàn phi thực tế! Bởi vì những gì các ngươi hy vọng không phải là sống bày tỏ ra một cuộc đời có ý nghĩa trong xác thịt và đạt được lẽ thật trong suốt cuộc đời, nghĩa là, sống cho lẽ thật và ủng hộ công lý. Đây không phải là điều các ngươi sẽ xem như một cuộc sống rạng ngời, rực rỡ. Các ngươi cảm thấy rằng đây sẽ không phải là một cuộc sống quyến rũ hay có ý nghĩa. Đối với các ngươi, sống một cuộc sống như vậy sẽ thực sự là hạ thấp bản thân! Mặc dù các ngươi chấp nhận sự trừng phạt này ngày nay, dù sao thì điều các ngươi đang theo đuổi không phải là để đạt được lẽ thật hoặc sống theo lẽ thật trong hiện tại, mà đúng hơn là để có thể bước vào một cuộc sống hạnh phúc vượt ra ngoài xác thịt sau này. Các ngươi không tìm kiếm lẽ thật, các ngươi cũng không ủng hộ lẽ thật, và các ngươi chắc chắn không phải đang tồn tại cho lẽ thật. Ngày nay các ngươi không đang theo đuổi lối vào, nhưng thay vào đó lại liên tục nghĩ về “một ngày nào đó,” nhìn chăm chăm lên bầu trời xanh, đổ lệ cay đắng, và mong chờ một ngày nào đó được cất lên thiên đàng. Các ngươi không biết rằng suy nghĩ đó của các ngươi là đã xa rời thực tế rồi sao? Ngươi vẫn cứ nghĩ rằng Đấng Cứu Rỗi có lòng nhân từ và thương xót vô hạn chắc chắn sẽ đến vào một ngày nào đó để đem ngươi đi với Ngài, ngươi là người đã chịu đựng khó khăn và đau khổ trong thế gian này, và Ngài chắc chắn sẽ báo thù chính xác cho ngươi, là người đã bị bắt nạt và bị áp bức. Ngươi không đầy tội lỗi sao? Ngươi là người duy nhất phải chịu khổ trong thế gian này sao? Ngươi đã tự sa vào lãnh thổ của Sa-tan và phải chịu khổ, vậy mà ngươi vẫn cần Đức Chúa Trời báo thù cho mình ư? Những kẻ không thể thỏa mãn các yêu cầu của Đức Chúa Trời―chẳng phải chúng đều là kẻ thù của Đức Chúa Trời sao? Những kẻ không tin vào Đức Chúa Trời nhập thể―chẳng phải chúng là kẻ địch lại Đấng Christ sao? Những việc lành của ngươi đáng giá gì? Chúng có thể thay thế cho một tấm lòng thờ phượng Đức Chúa Trời hay không? Ngươi không thể nhận được phước lành của Đức Chúa Trời chỉ bằng cách làm một vài việc lành, và Đức Chúa Trời sẽ không báo thù cho những điều sai trái chống lại ngươi chỉ vì ngươi đã bị nắt nạt và bị áp bức. Những ai tin vào Đức Chúa Trời mà vẫn không biết Đức Chúa Trời, nhưng là những người làm việc lành―chẳng phải tất cả họ cũng đều bị trừng phạt sao? Ngươi chỉ đơn thuần là tin vào Đức Chúa Trời, chỉ muốn Chúa đền bù và báo thù cho những điều sai trái chống lại ngươi, và muốn Chúa chu cấp cho ngươi một lối thoát ra khỏi sự khốn khổ của ngươi. Nhưng ngươi lại từ chối chú ý đến lẽ thật; ngươi cũng không khát khao được sống bày tỏ ra lẽ thật. Ngươi lại càng không thể nào thoát khỏi cuộc sống khó khăn, rỗng tuếch này. Thay vào đó, trong khi sống cuộc đời của mình trong xác thịt và cuộc đời tội lỗi của mình, ngươi lại trông chờ Đức Chúa Trời sẽ bênh vực những sự bất bình của ngươi và rẽ màn sương mù về sự tồn tại của ngươi. Làm sao điều này có thể được? Nếu ngươi có lẽ thật, thì ngươi có thể đi theo Đức Chúa Trời. Nếu ngươi sống bày tỏ ra, thì ngươi có thể là một biểu hiện của lời Đức Chúa Trời. Nếu ngươi có sự sống, thì ngươi có thể tận hưởng phước lành của Đức Chúa Trời. Những ai có lẽ thật có thể tận hưởng phước lành của Đức Chúa Trời. Chúa bảo đảm đền bù cho những ai yêu mến Ngài hết lòng cũng như chịu đựng những khó khăn và đau khổ, chứ không phải cho những kẻ chỉ yêu bản thân và đã trở thành con mồi cho những sự dối gạt của Sa-tan. Làm sao có thể có sự tốt lành trong những kẻ không yêu mến lẽ thật? Làm sao có thể có sự công chính trong những kẻ chỉ yêu xác thịt? Chẳng phải sự công chính và sự tốt lành thảy đều liên quan đến lẽ thật hay sao? Chẳng phải chúng được dành riêng cho những ai hết lòng yêu mến Đức Chúa Trời hay sao? Những kẻ không yêu mến lẽ thật và chỉ là những thi hài mục nát―chẳng phải tất cả những kẻ này đều chứa chấp sự xấu xa hay sao? Những kẻ không thể sống theo lẽ thật―chẳng phải tất cả bọn chúng đều là kẻ thù của lẽ thật hay sao? Vậy còn các ngươi thì sao?
Nếu ngươi có thể thoát khỏi những ảnh hưởng này của sự tối tăm và tự tách mình ra khỏi những điều ô uế đó, nếu ngươi có thể nên thánh, thì điều đó có nghĩa là ngươi có lẽ thật. Không phải là bản chất của ngươi được thay đổi, mà chỉ là ngươi có thể đưa lẽ thật vào thực hành và có thể từ bỏ xác thịt. Đây là điều mà những người đã được thanh tẩy có được. Mục tiêu chính của công tác chinh phục là để thanh tẩy nhân loại hầu cho con người có thể có được lẽ thật, bởi vì con người hiện nay hiểu quá ít lẽ thật! Thực hiện công tác chinh phục trên những người này có ý nghĩa sâu sắc nhất. Các ngươi thảy đều đã chịu ảnh hưởng của sự tối tăm và bị tổn hại sâu sắc. Vậy thì, mục tiêu của công tác này là cho phép các ngươi biết được bản chất con người và từ đó sống theo lẽ thật. Để được hoàn thiện là điều mà mọi loài thọ tạo nên chấp nhận. Nếu công tác của giai đoạn này chỉ liên quan đến việc hoàn thiện con người, thì nó có thể được thực hiện ở Anh, hoặc Hoa Kỳ, hoặc Y-sơ-ra-ên; nó có thể được thực hiện trên người dân của bất kỳ quốc gia nào. Nhưng công tác chinh phục là có chọn lọc. Bước đầu tiên của công tác chinh phục là ngắn hạn; hơn nữa, nó sẽ được dùng để khiến Sa-tan phải hổ thẹn và chinh phục toàn bộ vũ trụ. Đây là công tác chinh phục ban đầu. Người ta có thể nói rằng bất kỳ tạo vật nào tin vào Đức Chúa Trời đều có thể được hoàn thiện bởi vì được hoàn thiện là điều người ta chỉ có thể đạt được sau một sự thay đổi lâu dài. Nhưng để được chinh phục thì lại khác. Loại người và hình mẫu cho sự chinh phục phải là người tụt lại xa nhất phía sau, sống trong bóng tối sâu thẳm nhất, cũng là người bị xuống cấp nhất, không sẵn sàng chấp nhận Đức Chúa Trời nhất, và không vâng lời Đức Chúa Trời nhất. Đây là loại người có thể làm chứng cho việc bị chinh phục. Mục tiêu chính của công tác chinh phục là để đánh bại Sa-tan. Mặt khác, mục tiêu chính của việc hoàn thiện con người là để thu nhận con người. Nó nhằm để cho phép mọi người có lời chứng sau khi bị chinh phục rằng công tác chinh phục này đã được đặt tại đây, trên những người như các ngươi. Mục đích là để mọi người làm chứng sau khi bị chinh phục. Những người bị chinh phục này sẽ được dùng để đạt được mục tiêu là khiến Sa-tan phải hổ thẹn. Vậy, phương pháp chinh phục chủ yếu là gì? Sự trừng phạt, sự phán xét, việc buông lời rủa sả, và việc tiết lộ―dùng tâm tính công chính để chinh phục mọi người hầu cho họ hoàn toàn bị thuyết phục bởi tâm tính công chính của Đức Chúa Trời. Sử dụng thực tế của lời Chúa và sử dụng thẩm quyền của lời Chúa để chinh phục mọi người và thuyết phục họ hoàn toàn―đây là ý nghĩa của việc bị chinh phục. Những người đã được hoàn thiện không chỉ có thể đạt được sự vâng lời sau khi bị chinh phục, mà họ còn có thể có kiến thức về công tác phán xét, thay đổi tâm tính của họ, và biết Đức Chúa Trời. Họ trải nghiệm con đường yêu mến Đức Chúa Trời và được đầy dẫy lẽ thật. Họ biết cách để trải nghiệm công tác của Đức Chúa Trời, có thể chịu đau khổ cho Chúa, và có ý chí riêng của họ. Những người được hoàn thiện là những người có một sự hiểu biết thực sự về lẽ thật nhờ đã trải nghiệm lời của Đức Chúa Trời. Những người bị chinh phục là những người biết về lẽ thật nhưng chưa chấp nhận ý nghĩa thực sự của lẽ thật. Sau khi bị chinh phục, họ vâng lời, nhưng mọi sự vâng lời của họ đều là kết quả của sự phán xét mà họ đã nhận được. Họ hoàn toàn không hiểu ý nghĩa thực sự của nhiều lẽ thật. Họ thừa nhận lẽ thật bằng lời nói, nhưng họ đã không bước vào lẽ thật; họ lĩnh hội lẽ thật, nhưng họ đã không trải nghiệm lẽ thật. Công tác đang được thực hiện đối với những người được hoàn thiện bao gồm những sự trừng phạt và phán xét, cùng với việc cung cấp sự sống. Một người xem trọng việc bước vào lẽ thật là một người phải được hoàn thiện. Sự khác biệt giữa người được hoàn thiện và người bị chinh phục nằm ở chỗ họ có bước vào lẽ thật hay không. Những người đã lĩnh hội lẽ thật, đã bước vào lẽ thật, và đang sống theo lẽ thật là những người được hoàn thiện; những người không lĩnh hội lẽ thật, không bước vào lẽ thật, nghĩa là những người không sống theo lẽ thật, là những người không thể được hoàn thiện. Nếu những người như vậy giờ đây có thể hoàn toàn vâng lời, thì họ đã bị chinh phục. Nếu những người bị chinh phục không tìm kiếm lẽ thật―nếu họ đi theo nhưng không sống theo lẽ thật, nếu họ bắt gặp và nghe thấy lẽ thật nhưng không xem trọng việc sống theo lẽ thật―thì họ không thể được hoàn thiện. Những người được hoàn thiện thực hành lẽ thật theo con đường của sự hoàn thiện, nghĩa là, họ thực hành lẽ thật được xây dựng trên con đường của sự hoàn thiện. Thông qua điều này, họ hoàn thành ý muốn của Đức Chúa Trời, và họ được hoàn thiện. Bất kỳ ai đi theo đến cuối cùng trước khi công tác chinh phục kết thúc đều là người bị chinh phục, nhưng người đó không thể được cho là một người được hoàn thiện. Những người được hoàn thiện đề cập đến những người mà, sau khi công tác chinh phục kết thúc, có thể theo đuổi lẽ thật và được Đức Chúa Trời thu nhận. Nó đề cập đến những người mà, sau khi công tác chinh phục kết thúc, đứng vững trong hoạn nạn và sống bày tỏ ra lẽ thật. Sự phân biệt giữa người bị chinh phục và người được hoàn thiện là những khác biệt trong các bước công tác và những khác biệt về mức độ mà mọi người hiểu và bước vào lẽ thật. Tất cả những ai chưa dấn thân vào con đường hoàn thiện, nghĩa là những người không có lẽ thật, cuối cùng vẫn sẽ bị loại bỏ. Chỉ những người có lẽ thật và những người sống theo lẽ thật mới có thể được Đức Chúa Trời thu nhận hoàn toàn. Nghĩa là, những ai sống bày tỏ ra hình ảnh của Phi-e-rơ là những người được hoàn thiện, trong khi tất cả những người khác là những người bị chinh phục. Công tác đang được thực hiện cho tất cả những người bị chinh phục chỉ đơn giản bao gồm việc đặt ra những lời rủa sả, trừng phạt, và thể hiện sự thạnh nộ, và những gì đến với họ chỉ đơn giản là sự công chính và những lời rủa sả. Để làm việc trên một người như vậy là phải tiết lộ thẳng thừng―tiết lộ tâm tính bại hoại bên trong người đó hầu cho người đó tự nhận ra nó và hoàn toàn bị thuyết phục. Một khi con người trở nên hoàn toàn vân lời, thì công tác chinh phục kết thúc. Ngay cả khi hầu hết mọi người vẫn đang không tìm cách để hiểu lẽ thật, công tác chinh phục vẫn sẽ kết thúc.
Có những tiêu chí cần được đáp ứng nếu ngươi muốn được hoàn thiện. Thông qua quyết tâm của ngươi, sự kiên trì của ngươi, lương tâm của ngươi, và thông qua sự theo đuổi của mình, ngươi sẽ có thể trải nghiệm cuộc sống và hoàn thành ý muốn của Đức Chúa Trời. Những điều này là lối vào của ngươi, và là những gì cần có trên con đường đến sự hoàn thiện. Công tác hoàn thiện có thể được thực hiện trên tất cả mọi người. Bất kỳ ai theo đuổi Đức Chúa Trời đều có thể được hoàn thiện và có cơ hội và những phẩm chất để được hoàn thiện. Không có quy tắc cứng nhắc ở đây. Một người có thể được hoàn thiện hay không chủ yếu phụ thuộc vào điều mà người đó theo đuổi. Những người yêu mến lẽ thật và có thể sống theo lẽ thật chắc chắn có thể được hoàn thiện. Những kẻ không yêu mến lẽ thật thì không được Đức Chúa Trời khen ngợi; họ không có một đời sống mà Đức Chúa Trời đòi hỏi, và họ không thể được hoàn thiện. Công tác hoàn thiện chỉ nhằm mục đích thu nhận mọi người, chứ không phải là một bước để chiến đấu với Sa-tan; công tác chinh phục chỉ nhằm mục đích chiến đấu với Sa-tan, có nghĩa là dùng sự chinh phục con người để đánh bại Sa-tan. Công tác thứ hai này là công tác chính, công tác mới nhất chưa từng được thực hiện trong mọi thời đại. Người ta có thể nói rằng mục tiêu của giai đoạn công tác này chủ yếu là để chinh phục tất cả mọi người để đánh bại Sa-tan. Công tác hoàn thiện con người―đó không phải là công tác mới. Mọi công tác trong suốt thời kỳ Đức Chúa Trời làm việc trong xác thịt đều có mục tiêu chính của nó là để chinh phục mọi người. Điều này giống như trong Thời đại Ân điển. Sự cứu chuộc toàn thể nhân loại thông qua sự đóng đinh trên thập tự giá là công tác chính. Việc “thu nhận mọi người” đã được bổ sung vào công tác trong xác thịt và đã chỉ được thực hiện sau sự đóng đinh trên thập tự giá. Khi Chúa Jêsus đến và thực hiện công tác của Ngài, mục tiêu của Ngài chủ yếu là dùng sự đóng đinh trên thập tự giá của Ngài để chiến thắng sự trói buộc của sự chết và âm phủ, để chiến thắng ảnh hưởng của Sa-tan, nghĩa là để đánh bại Sa-tan. Chỉ sau khi Chúa Jêsus đã bị đóng đinh, Phi-e-rơ mới từng bước dấn thân trên con đường đến sự hoàn thiện. Dĩ nhiên ông nằm trong số những người đã theo Chúa Jêsus trong khi Chúa Jêsus đang làm việc, nhưng ông đã không được hoàn thiện trong suốt thời gian đó. Đúng hơn, đó là sau khi Chúa Jêsus đã hoàn thành công tác của Ngài thì Phi-e-rơ mới dần hiểu được lẽ thật và rồi trở nên hoàn thiện. Đức Chúa Trời nhập thể đến thế gian chỉ để hoàn thành một giai đoạn quan trọng, chủ chốt của công tác trong một khoảng thời gian ngắn, chứ không phải để sống lâu dài giữa mọi người trên thế gian và cố ý hoàn thiện họ. Ngài không làm công tác đó. Ngài không đợi cho đến khi con người hoàn toàn được hoàn thiện thì mới kết thúc công tác của Ngài. Đó không phải là mục tiêu và ý nghĩa sự nhập thể của Ngài. Ngài chỉ đến để làm công tác cứu rỗi nhân loại ngắn hạn, chứ không phải để làm công tác hoàn thiện nhân loại rất dài hạn. Công tác cứu rỗi nhân loại mang tính đại diện, có khả năng khởi động một thời đại mới và có thể được hoàn tất trong một khoảng thời gian ngắn. Nhưng việc hoàn thiện nhân loại đòi hỏi phải đưa con người lên một cấp độ nhất định và là công tác đòi hỏi một thời gian dài. Công tác này phải được thực hiện bởi Thần của Đức Chúa Trời, nhưng nó được thực hiện trên nền tảng của lẽ thật được phán ra trong suốt quá trình công tác trong xác thịt. Hoặc, ngoài ra Ngài còn dấy lên các sứ đồ để làm công tác chăn dắt dài hạn nhằm đạt được mục tiêu hoàn thiện nhân loại của Ngài. Đức Chúa Trời nhập thể không làm công tác này. Ngài chỉ phán về con đường sự sống để mọi người hiểu và chỉ ban cho nhân loại lẽ thật, thay vì liên tục đồng hành cùng con người trong việc thực hành lẽ thật, bởi vì điều đó không nằm trong chức vụ của Ngài. Vì vậy, Ngài sẽ không đồng hành cùng con người cho đến ngày con người hoàn toàn hiểu được lẽ thật và hoàn toàn đạt được lẽ thật. Công tác của Ngài trong xác thịt kết thúc khi con người chính thức đi đúng con đường lẽ thật của cuộc sống, khi con người bước trên đúng con đường để được hoàn thiện. Dĩ nhiên đây cũng là lúc Ngài sẽ hoàn toàn đánh bại Sa-tan và chiến thắng thế gian. Ngài không quan tâm liệu cuối cùng con người có bước vào lẽ thật vào thời điểm đó hay không, Ngài cũng không quan tâm sự sống của con người là lớn hay nhỏ. Không điều nào trong số đó là điều mà Ngài trong xác thịt nên quản lý; không điều nào trong số đó nằm trong chức vụ của Đức Chúa Trời nhập thể. Một khi Ngài hoàn tất công tác mà Ngài đã định, thì Ngài sẽ kết thúc công tác của Ngài trong xác thịt. Vì vậy, công tác mà Đức Chúa Trời nhập thể thực hiện chỉ là công tác mà Thần của Đức Chúa Trời không thể thực hiện một cách trực tiếp. Hơn nữa, đó là công tác cứu rỗi ngắn hạn, chứ không phải là công tác dài hạn trên đất.
Việc gia tăng phẩm chất của các ngươi không nằm trong lĩnh vực công tác của Ta. Ta yêu cầu các ngươi làm điều này chỉ vì phẩm chất của các ngươi quá thấp kém. Thực ra đây không phải là một phần của công tác hoàn thiện; mà đúng hơn, nó là công tác bổ sung đang được thực hiện trên các ngươi. Công tác đang được hoàn thành trên các ngươi ngày nay được thực hiện theo những gì các ngươi cần. Nó được cá nhân hóa, không phải là một con đường nào đó mà tất cả những người đang được hoàn thiện nên bước vào. Bởi vì phẩm chất của các ngươi thấp kém hơn bất kỳ ai đã được hoàn thiện trong quá khứ, nên công tác này, khi nó đến với các ngươi, gặp phải quá nhiều trở ngại. Ta đang ở giữa các ngươi làm công tác bổ sung này bởi vì các mục tiêu của sự hoàn thiện là khác nhau. Về cơ bản, khi Đức Chúa Trời đến thế gian, Ngài vẫn ở trong phạm vi thích hợp của Ngài và thực hiện công tác của Ngài, không bận tâm đến quá nhiều việc khác. Ngài không tham gia vào các vấn đề của gia đình hoặc can dự vào cuộc sống của mọi người. Ngài hoàn toàn không quan tâm đến những chuyện vặt vãnh như vậy; chúng không phải là một phần trong chức vụ của Ngài. Nhưng phẩm chất của các ngươi thấp kém hơn rất nhiều so với những gì Ta đòi hỏi―hoàn toàn không so sánh nổi―nó đặt ra những thách thức cực độ cho công tác. Hơn nữa, công tác này phải được thực hiện giữa vòng những người ở vùng đất này, là Trung Quốc. Các ngươi vô giáo dục đến mức Ta không có sự lựa chọn nào khác ngoài việc đòi hỏi các ngươi phải được giáo dục. Ta đã phán với các ngươi rằng đây là công tác bổ sung, nhưng đó cũng là điều mà các ngươi phải có, điều ích lợi để các ngươi trở nên hoàn thiện. Thực ra, các ngươi nên tiếp thu sự giáo dục, kiến thức cơ bản về sự tự ứng xử, và kiến thức cơ bản về cuộc sống trước đã; Ta lẽ ra không nên phán với các ngươi về những điều này. Nhưng vì các ngươi không có những điều này, nên Ta không có sự lựa chọn nào khác ngoài việc thực hiện công tác bổ sung chúng cho các ngươi sau này. Ngay cả khi các ngươi có nhiều quan niệm về Ta, Ta vẫn đòi hỏi điều này ở các ngươi, vẫn đòi hỏi các ngươi phải nâng cao phẩm chất của mình. Đó không phải là ý định của Ta khi đến và thực hiện công tác này, bởi vì công tác của Ta chỉ là để chinh phục các ngươi, chỉ là để đạt được sự tin chắc hoàn toàn của các ngươi bằng cách phán xét các ngươi, từ đó chỉ ra con đường sự sống mà các ngươi nên bước vào. Nói cách khác, các ngươi được giáo dục như thế nào và các ngươi có hiểu biết về cuộc sống hay không sẽ hoàn toàn không liên quan gì đến Ta nếu không phải vì thực tế là Ta cần phải chinh phục các ngươi bằng lời của Ta. Tất cả điều này đang được bổ sung vào để đảm bảo những kết quả từ công tác chinh phục và vì sự hoàn thiện tiếp theo của các ngươi. Nó không phải là một bước của công tác chinh phục. Bởi vì các ngươi có phẩm chất thấp kém, các ngươi lười biếng và cẩu thả, dại dột và chậm chạp, đần độn và ngốc nghếch―bởi vì các ngươi cực kỳ bất thường―nên Ta yêu cầu các ngươi trước hết phải nâng cao phẩm chất của mình. Bất kỳ ai muốn được hoàn thiện thì phải đáp ứng các tiêu chí nhất định. Để được hoàn thiện, người ta phải có đầu óc minh mẫn và tỉnh táo, sẵn sàng sống một cuộc đời có ý nghĩa. Nếu ngươi là một người không sẵn sàng sống một cuộc đời trống rỗng, là một người theo đuổi lẽ thật, là một người sốt sắng trong mọi việc mình làm, và là một người có nhân tính đặc biệt bình thường, thì ngươi đủ điều kiện để được hoàn thiện.
Công tác này ở giữa các ngươi đang được thực hiện trên các ngươi theo những gì công tác cần phải được thực hiện. Sau cuộc chinh phục những cá nhân này, một nhóm người sẽ được hoàn thiện. Do đó, phần lớn công tác của hiện tại cũng là để chuẩn bị cho mục tiêu hoàn thiện các ngươi, bởi vì có rất nhiều người đang đói khát lẽ thật, là những người có thể được hoàn thiện. Nếu công tác chinh phục được thực hiện trên các ngươi và sau đó không có công tác nào được thực hiện nữa, thì chẳng phải đúng là một số người khao khát lẽ thật sẽ không đạt được nó hay sao? Công tác hiện tại nhằm mở ra một con đường để hoàn thiện con người sau này. Mặc dù công tác của Ta chỉ là chinh phục, nhưng con đường sự sống mà Ta phán bảo lại là cách chuẩn bị để hoàn thiện con người sau này. Công tác xuất hiện sau cuộc chinh phục đặt trọng tâm vào việc hoàn thiện con người, và vì vậy việc chinh phục được thực hiện để đặt nền móng cho việc hoàn thiện. Con người chỉ có thể được hoàn thiện sau khi bị chinh phục. Ngay lúc này nhiệm vụ chính là chinh phục; sau này những người tìm kiếm và khao khát lẽ thật sẽ được hoàn thiện. Việc được hoàn thiện liên quan đến những khía cạnh tích cực của lối vào của con người: Ngươi có tấm lòng yêu mến Đức Chúa Trời hay không? Điều gì là chiều sâu kinh nghiệm của ngươi khi ngươi bước đi trên con đường này? Tình yêu của ngươi đối với Đức Chúa Trời thuần khiết ra sao? Thực hành lẽ thật của ngươi chính xác thế nào? Để được hoàn thiện, người ta phải có kiến thức cơ bản về mọi khía cạnh của nhân tính. Đây là một yêu cầu cơ bản. Tất cả những kẻ không thể được hoàn thiện sau khi bị chinh phục đều trở thành các đối tượng phục dịch và cuối cùng vẫn sẽ bị ném xuống hồ lửa và diêm và vẫn sẽ rơi vào vực sâu không đáy vì tâm tính của họ đã không thay đổi và họ vẫn còn thuộc về Sa-tan. Nếu một người thiếu những phẩm chất cho sự hoàn thiện, thì người đó là vô dụng―người đó là đồ bỏ đi, một công cụ, một thứ không thể chịu thử lửa! Tình yêu của ngươi đối với Đức Chúa Trời hiện tại to lớn ra sao? Ngươi ghê tởm bản thân nhiều thế nào? Ngươi thực sự biết về Sa-tan sâu sắc đến đâu? Các ngươi đã củng cố quyết tâm của mình chưa? Cuộc sống của các ngươi trong nhân tính có được chỉnh đốn không? Đời sống của các ngươi đã thay đổi chưa? Các ngươi có đang sống một đời sống mới hay không? Quan điểm sống của các ngươi đã thay đổi chưa? Nếu những điều này vẫn chưa thay đổi, thì ngươi không thể được hoàn thiện ngay cả khi ngươi không rút lui; mà đúng hơn, ngươi chỉ bị chinh phục mà thôi. Đến lúc thử nghiệm ngươi, ngươi lại đang thiếu lẽ thật, nhân tính của ngươi thật bất thường, và ngươi thấp kém như một kẻ cục súc. Ngươi chỉ bị chinh phục, chỉ là một người bị Ta chinh phục mà thôi. Cũng giống như, một khi đã trải qua đòn roi của chủ, một con lừa trở nên sợ sệt và sợ cử động mỗi khi nó nhìn thấy chủ, cũng vậy, ngươi là con lừa bị khuất phục này. Nếu một người thiếu những khía cạnh tích cực đó và thay vào đó lại thụ động và sợ hãi, rụt rè và do dự với mọi thứ, không thể phân biệt bất kỳ điều gì một cách rõ ràng, không thể chấp nhận lẽ thật, vẫn không có một con đường để thực hành, thậm chí còn không có một tấm lòng yêu mến Đức Chúa Trời―nếu một người không hiểu cách nào để yêu mến Đức Chúa Trời, cách nào để sống một cuộc đời có ý nghĩa, hay cách nào để trở thành một con người thực sự―thì làm thế nào một người như vậy có thể làm chứng cho Đức Chúa Trời được? Điều này cho thấy rằng cuộc sống của ngươi có rất ít giá trị và ngươi chỉ là một con lừa bị khuất phục mà thôi. Ngươi đã bị chinh phục, nhưng điều đó chỉ đơn thuần có nghĩa là ngươi đã từ bỏ con rồng lớn sắc đỏ và từ chối quy phục lãnh thổ của nó; điều đó có nghĩa là ngươi tin rằng có một Đức Chúa Trời, mong muốn tuân theo mọi kế hoạch của Đức Chúa Trời, và không có điều gì phàn nàn. Nhưng ở những khía cạnh tích cực, ngươi có thể sống bày tỏ ra lời của Đức Chúa Trời và biểu lộ Đức Chúa Trời hay không? Nếu ngươi không có điều nào trong số này, thì điều đó có nghĩa là ngươi chưa được Đức Chúa Trời thu nhận, và ngươi chỉ là một con lừa bị khuất phục mà thôi. Không có gì đáng khao khát trong ngươi, và Đức Thánh Linh không hành động trong ngươi. Nhân tính của ngươi quá thiếu sót và Đức Chúa Trời không thể sử dụng ngươi. Ngươi phải được Đức Chúa Trời chấp thuận và phải tốt hơn gấp trăm lần so với những con thú không tin và so với những xác chết biết đi―chỉ những người đạt đến cấp độ này mới đủ điều kiện để được hoàn thiện. Chỉ khi một người có nhân tính và có lương tâm thì mới là người phù hợp để Đức Chúa Trời sử dụng. Chỉ khi các ngươi đã được hoàn thiện thì các ngươi mới có thể được xem là con người. Chỉ có những người được hoàn thiện mới là những người sống cuộc đời có ý nghĩa. Chỉ có những người như vậy mới có thể làm chứng thậm chí rõ ràng hơn cho Đức Chúa Trời.
Nguồn bài viết:Hội Thánh Đức Chúa Trời Toàn Năng
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét