Bước công tác của những kẻ phục dịch là bước đầu tiên của công tác chinh phục; đây hiện là bước thứ hai của công tác chinh phục. Tại sao sự hoàn thiện lại được bàn luận trong công tác chinh phục? Nó xây dựng nền tảng cho tương lai - đây hiện là bước cuối cùng trong công tác chinh phục, và sau bước này, người ta sẽ trải qua sự khổ não rất lớn, và vào lúc đó công tác hoàn thiện con người sẽ chính thức bắt đầu. Điều cơ bản bây giờ là chinh phục; tuy nhiên, đây cũng là bước đầu tiên của việc hoàn thiện, hoàn thiện sự hiểu biết và vâng lời của con người, điều mà dĩ nhiên vẫn xây dựng nền tảng cho công tác chinh phục. Nếu ngươi muốn được hoàn thiện, ngươi phải có thể đứng vững giữa sự khổ não của tương lai và dồn mọi sức mạnh của mình vào việc mở rộng bước tiếp theo của công tác. Đây là sự được hoàn thiện, và đó là điểm chính khi con người được Đức Chúa Trời thu nhận hoàn toàn. Điều được bàn luận ngay lúc này là việc được chinh phục, cũng là được hoàn thiện; tuy nhiên, điều được làm lúc này chính là nền tảng cho việc được hoàn thiện trong tương lai. Để được làm cho hoàn thiện, con người phải trải nghiệm tai ương, và họ phải trải nghiệm nó trên nền tảng của việc được chinh phục. Nếu con người không có nền tảng hiện tại này, nếu họ chưa được chinh phục một cách triệt để, thì họ sẽ khó mà đứng vững trong bước tiếp theo của công tác. Chỉ được chinh phục thôi thì chưa đạt được mục tiêu sau cùng - chỉ là làm chứng cho Đức Chúa Trời trước Sa-tan. Được làm cho hoàn thiện là mục tiêu sau cùng, và nếu ngươi chưa được làm cho hoàn thiện thì ngươi sẽ bị coi là vô giá trị. Khi gặp tai ương trong tương lai, chỉ khi ấy vóc giạc thật sự của con người mới rõ rệt, nghĩa là, sự thuần khiết thật sự của tình yêu ngươi dành cho Đức Chúa Trời mới được nhìn thấy. Bây giờ, hết thảy mọi người đều nói: “Dù Đức Chúa Trời làm gì thì chúng tôi cũng sẽ vâng lời, và chúng tôi sẵn lòng là những sự tương phản để tôn lên quyền năng và tâm tính của Đức Chúa Trời. Dù Ngài có ban ân điển của Ngài trên chúng tôi hay không và dù Ngài có rủa sả hay phán xét chúng tôi hay không, chúng tôi sẽ cảm tạ Ngài.” Điều ngươi nói lúc này chỉ là một chút hiểu biết, nhưng có thể áp dụng nó vào thực tế hay không là tùy vào việc sự hiểu biết của ngươi có thật sự thực tế hay không. Việc con người hiện tại đã nhìn thấy và hiểu những điều này là thành tựu của công tác chinh phục; việc ngươi có thể được hoàn thiện hay không sẽ chủ yếu được nhìn thấy khi tai ương đến trên ngươi. Vào lúc đó sẽ thấy được ngươi có tình yêu đích thực trong lòng mình với Đức Chúa Trời hay không, và nếu ngươi thật sự có tình yêu thuần khiết dành cho Ngài, ngươi sẽ nói: “Chúng tôi chỉ là những sự tương phản; chúng tôi là những tạo vật trong tay Đức Chúa Trời.” Và khi ngươi loan báo phúc âm với các dân ngoại, ngươi sẽ nói: “Tôi chỉ là kẻ phục dịch và bởi những tâm tính bại hoại của chúng tôi mà Đức Chúa Trời đã phán nhiều điều đến nỗi chúng tôi thấy được tâm tính công chính của Ngài. Nếu Đức Chúa Trời không nói những điều đó, chúng tôi sẽ không thể thấy Ngài, chúng tôi sẽ không thể được nếm trải trí tuệ của Ngài, và chúng tôi sẽ không thể có được sự cứu rỗi to lớn như vậy, phúc lành to lớn như vậy.” Nếu ngươi thật sự có quan điểm đó thì ngươi đang ổn. Ngươi hiện đã nói rất nhiều điều ứng khẩu và ngươi luôn hô hào những câu khẩu hiệu: “Chúng tôi là những sự tương phản và những kẻ phục dịch; chúng tôi sẵn lòng được chinh phục và làm chứng vang dội cho Đức Chúa Trời…” Ngươi không thể chỉ hô hào điều đó là xong, như thế không chứng minh rằng ngươi là người có vóc giạc. Ngươi phải có sự hiểu biết thật, và sự hiểu biết của ngươi phải được kiểm chứng.
Hãy nghĩ về những trải nghiệm trong khoảng thời gian này và xem lại những điều Ta đã phán gần đây, sau đó so sánh chúng với những gì ngươi làm. Quả thật ngươi là một sự tương phản tuyệt đối! Ngươi hiện có mức độ hiểu biết như thế nào? Những ý tưởng, ý nghĩ, hành vi, lời lẽ và hành động của ngươi, mọi thứ ngươi sống theo - chẳng phải tất cả chúng đều chỉ là sự tương phản đối với sự công chính và thánh khiết của Đức Chúa Trời sao? Chẳng phải mọi thứ được mặc khải trong những lời hiện tại của Đức Chúa Trời nói về tâm tính bại hoại của nhân loại sao? Tâm tính công chính và sự thánh khiết của Đức Chúa Trời được thể hiện qua những ý tưởng và động cơ của ngươi, và thông qua những gì ngươi để lộ. Cũng sống trong vùng đất nhơ nhuốc, Ngài không hề bị sự nhơ nhuốc làm vấy bẩn chút nào. Ngài cũng sống trong cùng thế giới nhơ nhuốc với ngươi, nhưng Ngài sở hữu lý trí và sự sáng suốt; Ngài căm ghét sự nhơ nhuốc. Bản thân ngươi không thể nhìn thấy những thứ nhơ nhuốc trong lời nói và hành động của chính mình nhưng Ngài thì có thể - Ngài có thể chỉ chúng cho ngươi. Những thứ xưa cũ của ngươi - sự thiếu trau dồi, thiếu sáng suốt và ý thức của ngươi, lối sống lạc hậu của ngươi - tất cả đều bị phát hiện thông qua việc Ngài phơi bày chúng lúc này. Đức Chúa Trời đã đến thế gian để làm công tác theo cách này, hầu cho con người thấy sự thánh khiết và tâm tính công chính của Ngài. Ngài phán xét và trừng phạt ngươi và làm ngươi hiểu bản thân mình. Đôi khi bản chất ma quỷ của ngươi hiện ra và Ngài có thể chỉ ra nó cho ngươi. Ngài biết rõ bản chất của nhân loại như lòng bàn tay Ngài. Ngài sống theo cách ngươi sống, ăn cùng loại thức ăn như ngươi ăn, sống trong cùng dạng nhà ở như ngươi ở, nhưng Ngài biết nhiều hơn ngươi. Nhưng điều Ngài ghét nhất chính là những triết lý sống của nhân loại, sự lừa dối và quanh co của họ. Ngài ghét những thứ này và Ngài không sẵn lòng chú ý đến chúng. Ngài đặc biệt ghét những tương tác xác thịt của nhân loại. Mặc dù Ngài không hoàn toàn hiểu một số kiến thức chung về những sự tương tác của con người, nhưng Ngài hoàn toàn nhận biết khi nào thì con người phơi bày một phần tâm tính bại hoại của họ. Trong công tác của Ngài, Ngài phán và dạy con người thông qua những điều này trong họ, và thông qua những điều này, Ngài phán xét con người và mặc khải tâm tính công chính và thánh khiết của mình. Đây là cách con người trở nên những sự tương phản đối với công tác của Ngài. Chỉ Đức Chúa Trời nhập thể mới có thể mặc khải mọi dạng tâm tính bại hoại của nhân loại và mọi bộ mặt xấu xa của Sa-tan. Ngài không hành phạt ngươi, Ngài chỉ muốn ngươi làm sự tương phản cho sự thánh khiết của Đức Chúa Trời, và như vậy ngươi không thể đứng vững tự thân mình bởi vì ngươi quá nhơ nhuốc. Ngài phán qua những điều này rằng con người để lộ ra và Ngài phơi bày chúng hầu cho con người có thể biết Đức Chúa Trời thánh khiết như thế nào. Ngài sẽ không bỏ qua dù chỉ một chút nhơ nhuốc trong con người, càng không bỏ qua ý tưởng nhơ nhuốc nhỏ nhất trong lòng họ hay những lời lẽ và hành động không theo ý muốn của Ngài. Thông qua lời Ngài, không sự nhơ nhuốc nào trong con người hay trong sự việc được tồn tại - tất cả sẽ bị phơi bày. Chỉ khi đó ngươi mới thấy rằng Ngài thật sự khác với con người. Ngài rất mực ghê tởm dù chỉ là sự nhơ nhuốc nhỏ nhất trong nhân loại. Đôi khi con người thậm chí không hiểu, và nói: “Chúa ơi, sao Ngài luôn giận dữ? Sao Ngài không quan tâm tới những sự yếu đuối của nhân loại? Sao Ngài không có chút tha thứ nào đối với nhân loại? Sao Ngài quá thiếu quan tâm tới con người? Ngài biết con người bại hoại như thế nào, vậy sao Ngài vẫn đối xử với con người theo cách này?” Ngài ghê tởm tội lỗi; Ngài ghét tội lỗi. Ngài đặc biệt ghê tởm bất kỳ sự phản nghịch nào có thể có trong ngươi. Khi ngươi phơi bày tâm tính phản nghịch, Ngài ghê tởm khôn lường. Chính thông qua những điều này mà tâm tính và hữu thể của Ngài mới có thể được bày tỏ. Khi ngươi so sánh nó với bản thân mình, ngươi sẽ thấy rằng mặc dù Ngài ăn cùng loại thứ ăn, mặc cùng loại quần áo, và có cùng những sự hưởng thụ như con người, mặc dù Ngài sống bên cạnh và sống với nhân loại, nhưng Ngài không giống như vậy. Chẳng phải đây là ý nghĩa của việc làm sự tương phản sao? Chính thông qua những điều này trong con người mà quyền năng vĩ đại của Đức Chúa Trời càng rõ rệt; chính sự tăm tối làm nổi lên sự tồn tại trước đó của ánh sáng.
Dĩ nhiên Ngài không chủ ý dùng các ngươi làm sự tương phản, nhưng khi công tác này thể hiện kết quả, nó thể hiện sự phản nghịch của nhân loại như một sự tương phản với tâm tính công chính của Đức Chúa Trời. Chính vì các ngươi đã hành động như những sự tương phản mà các ngươi có cơ hội biết sự bày tỏ tự nhiên của tâm tính công chính của Đức Chúa Trời. Chính vì sự phản nghịch của các ngươi mà các ngươi đã chịu sự phán xét và trừng phạt, nhưng cũng chính vì sự phản nghịch của các ngươi mà các ngươi đã hành động như những sự tương phản và đã có được ân điển cực lớn mà Đức Chúa Trời đã ban trên các ngươi. Chính sự phản nghịch của các ngươi là sự tương phản với sự toàn năng và trí tuệ của Đức Chúa Trời, và chính vì nó mà các ngươi đã có được sự cứu rỗi to lớn như thế, phúc lành to lớn như thế. Mặc dù các ngươi đã nhiều lần nhận sự phát xét của Ta, các ngươi cũng có được sự cứu rỗi to lớn mà những người trước các ngươi không bao giờ có. Công tác này cực kỳ có ý nghĩa đối với các ngươi. “Sự tương phản” này thật sự rất giá trị đối với các ngươi - bởi vì hành động như những sự tương phản mà các ngươi đã có được sự cứu rỗi và ân điển. Chẳng phải dạng tương phản này rất giá trị sao? Chẳng phải nó rất ý nghĩa sao? Chính vì các ngươi sống trong cùng lãnh địa với Đức Chúa Trời, vì các ngươi sống với Ngài trong vùng đất nhơ nhuốc này mà các ngươi đã trở thành sự tương phản của Ngài và đã có được sự cứu rỗi phi thường như vậy. Nếu Ngài không trở nên xác thịt, ai sẽ có lòng từ bi trên các ngươi, và ai sẽ coi sóc những kẻ thấp hèn là các ngươi? Ai sẽ quan tâm đến các ngươi? Nếu Đức Chúa Trời nhập thể không hoạt động giữa các ngươi, thì vào thời điểm nào các ngươi sẽ có thể có được sự cứu rỗi như thế này mà trước kia chưa từng ai có được? Nếu Ta không trở nên xác thịt để quan tâm các ngươi và phán xét những tội lỗi của các ngươi, các ngươi sẽ không rơi vào âm phủ lâu rồi sao? Nếu Ta không trở nên xác thịt để khiêm nhường giữa các ngươi, các ngươi sẽ có quyền gì để là sự tương phản cho tâm tính công chính của Đức Chúa Trời? Chẳng phải các ngươi hành động như những sự tương phản bởi vì Ta đã trở nên xác thịt giữa các ngươi hầu cho các ngươi có thể có được sự cứu rỗi to lớn như vậy sao? Và chẳng phải điều đó hoàn toàn là vì Ta đã trở nên xác thịt sao? Nếu không phải là Đức Chúa Trời nhập thể sống giữa các ngươi thì các ngươi có thể khám phá rằng mình đang sống trong địa ngục trần gian, còn tồi tệ hơn con lợn hay con chó hay không? Chẳng phải sự phán xét và trừng phạt mà các ngươi đã có được là vì các ngươi là những sự tương phản cho công tác của Ta trong xác thịt sao? Việc làm sự tương phản rất thích hợp cho các ngươi bởi vì các ngươi đã có được sự cứu rỗi từ sự phán xét của Đức Chúa Trời vì điều này. Các ngươi không cảm thấy rằng đó là phúc lành của sự sống mình khi có thể hành động như một sự tương phản đủ tư cách sao? Tất cả những gì các ngươi đã làm là làm sự tương phản, nhưng các ngươi đã có được sự cứu rỗi mà các ngươi chưa bao giờ có hay tưởng tượng ra. Việc làm sự tương phản là bổn phận của các ngươi lúc này, và những phúc lành đời đời mà các ngươi sẽ được hưởng trong tương lai sẽ là phần thưởng mà các ngươi xứng đáng có được. Sự cứu rỗi mà các ngươi có được không phải là sự sáng suốt hay kiến thức nhất thời hôm nay, mà là một phúc lành to lớn hơn, một sự tiếp tục sống đời đời. Mặc dù chính thông qua việc làm sự tương phản mà các ngươi được chinh phục, các ngươi nên biết rằng sự cứu rỗi này, phúc lành này hoàn toàn là để thu nhận các ngươi; nó chinh phục và cũng để cứu độ các ngươi tốt hơn. Việc làm sự tương phản là một thực tế, nhưng chính bởi vì sự phản nghịch của các ngươi mà các ngươi là sự tương phản và có được những phúc lành mà chưa từng ai có được. Hôm nay các ngươi thấy và nghe, và ngày mai các ngươi sẽ có được, và sẽ nhận lãnh những phúc lành còn to lớn hơn nữa. Như vậy chẳng phải việc làm dạng tương phản này là điều giá trị nhất sao? Chính thông qua sự tương phản của những tâm tính phản nghịch của các ngươi mà công tác chinh phục hiện tại đơm hoa kết trái, nghĩa là, đỉnh điểm của sự trừng phạt và sự phán xét lần hai là làm cho sự nhơ nhuốc và phản nghịch của các ngươi thành sự tương phản hầu cho các ngươi có thể nhìn thấy tâm tính công chính của Đức Chúa Trời. Khi các ngươi một lần nữa trở nên vâng lời trong sự trừng phạt và phán xét lần hai, toàn bộ tâm tính công chính của Ngài sẽ được công khai mặc khải cho các ngươi. Nghĩa là, thời điểm khép lại việc trải qua công tác chinh phục của các ngươi sẽ là khi các ngươi đã hoàn thành bổn phận của mình là làm sự tương phản. Điều này không nhằm đóng mác lên các ngươi, mà là hoàn thành công tác chinh phục đầu tiên thông qua vai trò là những kẻ phục dịch của các ngươi, mặc khải tâm tính công chính, không thể xúc phạm của Đức Chúa Trời. Thông qua việc các ngươi hành động như sự tương phản, thông qua sự phản nghịch như một sự tương phản của các ngươi, hoa trái của công tác chinh phục lần hai đã được gặt hái. Tâm tính công chính của Ngài vốn không được mặc khải hoàn toàn cho các ngươi vào lần đầu giờ đây đã được công khai với các ngươi hầu cho các ngươi có thể thấy toàn bộ tâm tính công chính của Ngài, thấy tất cả những gì của Ngài, nghĩa là trí tuệ và sự phi thường của công tác của Ngài, sự thánh khiết và trong sạch của Ngài. Những hoa quả này của công tác của Ngài đã được gặt hái thông qua những khoảng thời gian chinh phục khác nhau cũng như những mức độ phán xét khác nhau. Sự phán xét của Ngài càng đến đỉnh điểm, Ngài càng có thể phơi bày tâm tính phản nghịch của con người và Ngài càng có thể đạt được kết quả của sự chinh phục. Toàn bộ tâm tính công chính của Ngài được mặc khải thông qua dạng công tác chinh phục này. Công tác chinh phục được tách thành hai bước, thực hiện vào những thời điểm khác nhau và ở những mức độ khác nhau. Và dĩ nhiên những kết quả đạt được cũng khác nhau; nghĩa là, mức độ vâng lời của con người trở nên ngày càng sâu sắc hơn. Từ điểm này trở đi, cuối cùng sẽ có thể đưa con người vào đúng hướng để được hoàn thiện. Sau khi toàn bộ công tác chinh phục đã được hoàn tất (khi sự phán xét lần hai đã đạt được những kết quả sau cùng), Đức Chúa Trời rồi sẽ không phán xét nhân loại nữa, mà sẽ để họ đi vào đúng hướng trải nghiệm sự sống. Đây là vì sự phán xét đại diện cho sự chinh phục, và hình thức chinh phục là phán xét và trừng phạt.
Chỉ bằng việc Đức Chúa Trời trở nên xác thịt ở nơi lạc hậu và nhơ nhuốc nhất mà Ngài mới có thể mặc khải toàn bộ tâm tính thánh khiết và công chính của Ngài. Và tâm tính công chính của Ngài được mặc khải thông qua điều gì? Thông qua sự phán xét những tội lỗi của con người, sự phán xét Sa-tan, ghê tởm tội lỗi, và căm ghét những kẻ thù phản nghịch và chống đối Ngài. Điều Ta đang nói hôm nay là để phán xét những tội lỗi của con người và sự bất chính của họ; là để rủa sả sự phản nghịch của họ. Sự lừa dối và quanh co của họ, những lời lẽ và hành động của họ, tất cả mọi thứ không theo ý muốn của Ngài đều sẽ chịu sự phán xét, và sự phản nghịch của con người bị kết án là đầy tội lỗi. Ngài phán theo những nguyên tắc phán xét, và Ngài mặc khải tâm tính công chính của Ngài thông qua việc phán xét sự bất chính của họ, nguyền rủa sự phản nghịch của họ, và phơi bày mọi bộ mặt xấu xa của họ. Sự thánh khiết đại diện cho tâm tính công chính của Ngài; sự thánh khiết của Ngài thật ra là tâm tính công chính của Ngài. Nền tảng cho những lời của Ta hôm nay là nói, phán xét và làm công tác chinh phục vì những tâm tính bại hoại của các ngươi. Chỉ điều này mới là công tác thật sự, và chỉ điều này mới có thể hoàn toàn khiến sự thánh khiết của Đức Chúa Trời trở nên rõ rệt. Nếu ngươi hoàn toàn không có tâm tính bại hoại, Đức Chúa Trời sẽ không phán xét ngươi, ngươi cũng sẽ không thể thấy tâm tính công chính của Ngài. Bởi ngươi có tâm tính bại hoại, Đức Chúa Trời sẽ không bỏ ngươi. Chính thông qua điều này mà sự thánh khiết của Ngài được mặc khải. Nếu sự nhơ nhuốc và phản nghịch của con người quá lớn và Ngài nhìn thấy nó nhưng không nói lời nào và không phán xét hay trừng phạt ngươi vì sự bất chính của ngươi, điều đó sẽ cho thấy rằng Ngài hoàn toàn không phải là Đức Chúa Trời bởi vì Ngài không ghét tội lỗi, mà Ngài cũng sẽ nhơ nhuốc như nhân loại. Sự phán xét của Ta với ngươi hôm nay là vì sự nhơ nhuốc của ngươi; sự trừng phat của Ta với ngươi hôm nay là vì sự bại hoại và phản nghịch của ngươi. Điều đó không để phô bày quyền lực và thanh thế giữa các ngươi hay chủ ý bắt nạt các ngươi, mà là vì những kẻ sống trong vùng đất nhơ nhuốc như các ngươi đã bị vấy bẩn bởi quá nhiều sự nhơ nhuốc. Các ngươi đơn thuần đã đánh mất sự chính trực, nhân tính của mình, và các ngươi không khác với kẻ bẩn tưởi sống ở những nơi đê hèn nhất. Chính bởi những điều này trong các ngươi mà các ngươi bị phát xét và cơn thạnh nộ của Ngài trút trên các ngươi. Chính bởi những sự phán xét này mà các ngươi có thể nhìn thấy rằng Đức Chúa Trời là Đức Chúa Trời công chính, rằng Đức Chúa Trời là Đức Chúa Trời thánh khiết. Chính bởi sự thánh khiết và công chính của Ngài mà Ngài đã phán xét các ngươi và trút cơn thạnh nộ của Ngài lên các ngươi. Bởi vì Ngài có thể mặc khải tâm tính công chính của Ngài khi nhìn thấy sự phản nghịch của nhân loại, và bởi vì Ngài có thể mặc khải sự thánh khiết của Ngài khi nhìn thấy sự nhơ nhuốc của nhân loại, điều này đủ để cho thấy rằng Ngài là chính Đức Chúa Trời, Đấng thánh khiết và không ô uế, nhưng là Đấng cũng đã được sinh ra trong vùng đất nhơ nhuốc. Nếu Ngài là một người làm ô uế chính mình cùng với những người khác và nếu Ngài không có bất kỳ yếu tố thánh khiết nào hay tâm tính công chính, Ngài sẽ không đủ tư cách phán xét sự bất chính của con người hay là vị quan toàn của nhân loại. Nếu con người phán xét con người, chẳng phải điều đó sẽ giống như tự tát vào mặt mình sao? Người ta làm sao có thể có quyền phán xét người đồng loại, người cũng nhơ nhuốc như chính họ? Đấng duy nhất có thể phán xét toàn thể nhân loại nhơ nhuốc là chính Đức Chúa Trời thánh khiết, và làm sao con người có thể phán xét tội lỗi của con người? Làm sao con người có thể thấy tội lỗi của con người, và làm sao họ có thể đủ tư cách để kết án con người? Nếu Đức Chúa Trời không có quyền phán xét tội lỗi của con người, vậy thì làm sao Ngài có thể là chính Đức Chúa Trời công chính? Khi những tâm tính bại hoại của con người bị để lộ, Ngài nói ra để phán xét chúng, và chỉ khi đó họ mới có thể thấy rằng Ngài thánh khiết. Sự phán xét, trừng phạt và phơi bày tội lỗi của nhân loại - không một người hay vật nào có thể thoát khỏi sự phán xét này. Hết thảy những gì nhơ nhuốc đều bị Ngài phán xét. Chỉ thông qua điều này mà tâm tính của Ngài mới được nói là công chính. Nếu không, làm sao có thể nói rằng các ngươi xứng đáng được gọi là những sự tương phản?
Công tác đã làm ở Y-sơ-ra-ên khác biệt rất lớn với công tác ngày nay. Đức Giê-hô-va đã hướng dẫn sự sống của họ nhưng đã không phán xét hay trừng phạt nhiều như những gì được làm lúc này bởi vì vào lúc đó, người ta hiểu quá ít về những chuyện của thế gian và có rất ít tâm tính bại hoại. Vào lúc đó, dân Y-sơ-ra-ên vâng lời Đức Giê-hô-va trong mọi sự. Khi Ngài bảo họ lập bàn thờ, họ vội vã làm ngay, và khi Ngài bảo họ mặc áo thầy tế, họ vâng lời. Vào lúc ấy, Đức Giê-hô-va chỉ giống như chủ chăn của họ, chăn dắt đàn chiên trên thế gian, và chiên luôn đi theo đến nơi người chủ chăn dẫn dắt để ăn cỏ trên đồng. Đức Giê-hô-va đã hướng dẫn sự sống của họ; Ngài là Đấng hướng dẫn họ về thức ăn, áo mặc, nơi ở, và việc đi lại. Đó không phải là lúc mặc khải tâm tính của Đức Chúa Trời bởi vì con người thời đó còn non trẻ, và có rất ít người phản nghịch hay chống đối, và họ không quá nhơ bẩn. Do vậy họ không thể là những sự tương phản cho tâm tính của Đức Chúa Trời. Sự thánh khiết của Đức Chúa trời được mặc khải trong con người ở một vùng đất nhơ nhuốc. Và giờ đây những người trong vùng đất nhơ nhuốc này để lộ sự nhơ nhuốc của mình, và sau đó Đức Chúa Trời sẽ ban sự phán xét. Theo cách này, bản thân Ngài sẽ được tiết lộ tất cả trong sự phán xét của Ngài. Và tại sao Ngài lại phán xét? Đó là vì Ngài ghê tởm tội lỗi, và do đó Ngài có thể ban những lời phán xét. Nếu Ngài không ghê tởm sự phản nghịch của nhân loại thì Ngài có tức giận như vậy không? Nếu không có sự ghê tởm, không có sự không thích trong Ngài, nếu con người phản nghịch nhưng Ngài không bận tâm, điều đó sẽ cho thấy rằng Ngài cũng nhơ nhuốc như nhân loại. Lý do Ngài có thể phán xét và trừng phạt nhân loại chính là Ngài ghê tởm sự nhơ nhuốc. Mọi thứ Ngài ghê tởm đều là những thứ chính Ngài không sở hữu. Nếu Ngài cũng có sự chống đối và phản nghịch trong bản thân Ngài, Ngài sẽ không ghê tởm những kẻ chống đối và phản nghịch. Nếu công tác của Ngài trong những ngày sau rốt vẫn được thực hiện ở Y-sơ-ra-ên thì sẽ hoàn toàn không ý nghĩa gì. Tại sao công tác của những ngày sau rốt lại được thực hiện ở Trung Quốc, nơi tăm tối, lạc hậu nhất? Đó là để mặc khải sự thánh khiết và công chính của Ngài. Nói ngắn gọn, nơi chốn càng tăm tối thì sự thánh khiết của Ngài càng có thể được mặc khải tốt hơn. Lẽ thật chính là, việc làm toàn bộ điều này là vì công tác của Đức Chúa Trời. Các ngươi giờ đây chỉ biết rằng Đức Chúa Trời trên trời đã giáng thế và đứng giữa các ngươi, và Ngài đã được làm nổi bật so với sự nhơ nhuốc và phản nghịch của các ngươi, hầu cho các ngươi bắt đầu có sự hiểu biết về Đức Chúa Trời - chẳng phải đây là sự nâng đỡ rất lớn sao? Lẽ thật là các ngươi là một nhóm người ở Trung Quốc đã được chọn lựa, và bởi vì những người như các ngươi đã được chọn lựa và đã được hưởng ân điển của Đức Chúa Trời, và bởi vì những người như các ngươi không phù hợp để được hưởng nhiều ân điển của Ngài như vậy, điều này cho thấy rằng toàn bộ việc này là sự nâng đỡ rất lớn cho các ngươi. Đức Chúa Trời đã mặc khải chính Ngài và toàn bộ tâm tính thánh khiết của Ngài cho các ngươi, và Ngài đã ban toàn bộ điều đó trên các ngươi, cho phép các ngươi được hưởng những phúc lành dư dật. Các ngươi không chỉ được nếm trải tâm tính công chính của Ngài, mà quan trọng hơn, các ngươi đã nếm trải sự cứu rỗi cũng như sự chuộc tội và tình yêu vô tận của Ngài. Các ngươi, những kẻ nhơ nhuốc nhất, đã nhận lãnh ân điển to lớn như thế - chẳng phải đây là được ban phúc lành sao? Chẳng phải đây là được Đức Chúa Trời nâng đỡ sao? Các ngươi có địa vị thấp hèn nhất và các ngươi không xứng với phúc lành to lớn như thế, nhưng Đức Chúa Trời đã nâng đỡ ngươi bất chấp điều đó. Ngươi không thấy hổ thẹn sao? Nếu ngươi không thể hoàn thành bổn phận của mình, cuối cùng ngươi sẽ hoàn toàn hổ thẹn với chính mình. Ngươi sẽ trừng phạt chính mình. Ngài hiện không sửa dạy ngươi hay hành phạt ngươi; xác thịt của ngươi bình an vô sự, nhưng cuối cùng những lời của Ngài sẽ khiến ngươi hổ thẹn với chính mình. Cho đến nay Ta chưa bao giờ công khai trừng phạt bất cứ ai. Ta đã phán nghiêm khắc, nhưng Ta đã đối với con người như thế nào? Ta đã an ủi, đã thúc đẩy họ, và Ta cũng đã cảnh báo họ. Điều này không vì mục đích nào khác ngoài việc cứu độ các ngươi. Có thể nào các ngươi thật sự không hiểu ý định của Ta? Khi Ta nói điều này, hết thảy các ngươi nên hiểu và các ngươi nên được truyền cảm bởi những lời này. Có rất nhiều người rốt cuộc đã rõ về điều này lúc này: Chẳng phải phúc lành này kiếm được là bởi hành động như sự tương phản sao? Chẳng phải việc làm sự tương phản là điều có phước nhất sao? Cuối cùng, khi các ngươi loan báo phúc âm, các ngươi sẽ nói: “Chúng tôi là những sự tương phản điển hình.” Họ sẽ hỏi ngươi: “Những sự tương phản điển hình nghĩa là gì?” Và khi ấy ngươi sẽ nói: “Chúng ám chỉ những người trong chúng tôi phục dịch như sự tương phản cho công tác và quyền năng của Đức Chúa Trời. Chính thông qua sự phản nghịch của chúng tôi mà chúng tôi phục dịch như sự tương phản cho toàn bộ tâm tính công chính của Ngài. Chúng tôi là những đối tượng phục dịch và những kẻ phụ trợ cho công tác sau cùng của Đức Chúa Trời - chúng tôi là công cụ.” Khi họ nghe điều đó, họ sẽ ngạc nhiên. Khi ấy ngươi sẽ nói: “Chúng tôi cũng là những vật mẫu và những kẻ làm gương để Ngài hoàn thành công tác của toàn thể vũ trụ, và sự chinh phục toàn thể nhân loại. Dù chúng tôi thánh khiết hay nhơ nhuốc, chúng tôi cũng có phước hơn mọi người, bởi chúng tôi đã nhìn thấy Đức Chúa Trời. Sự quyền năng của Đức Chúa Trời đã được tôn lên thông qua cơ hội chinh phục của Ngài với chúng tôi, và chính vì sự nhơ nhuốc và bại hoại của chúng tôi mà tâm tính công chính của Ngài được tôn lên. Mọi người có thể làm chứng cho công tác của Đức Chúa Trời vào những ngày sau rốt không? Mọi người không có quyền! Đây đơn thuần là việc chúng tôi được nâng đỡ bởi Ngài! Mặc dù chúng tôi không kiêu ngạo nhưng chúng tôi tự hào ca ngợi Đức Chúa Trời bởi không ai khác có thể có được lời hứa to lớn như vậy, và không ai khác có thể được hưởng phúc lành to lớn như vậy. Thật kỳ diệu khi những kẻ nhơ nhuốc như thế có thể thật sự làm sự tương phản trong công tác quản lý của Đức Chúa Trời, và chúng tôi hết lời cảm tạ.” Họ sẽ hỏi: “Vậy thì vật mẫu và kẻ làm gương là gì?” Và ngươi sẽ nói: “Chúng tôi là những kẻ phản nghịch nhất cũng như nhơ nhuốc nhất trong hết thảy nhân loại. Chúng tôi là những kẻ bị Sa-tan làm bại hoại sâu nhất, là những kẻ lạc hậu và thấp hèn nhất thuộc về xác thịt. Chúng tôi là sự đại diện điển hình của việc bị Sa-tan sử dụng. Giờ đây chúng tôi đã được Đức Chúa Trời chọn để là những người được chinh phục trước tiên trong nhân loại. Chúng tôi đã nhìn thấy tâm tính công chính của Đức Chúa Trời, chúng tôi đã được thừa hưởng lời hứa của Ngài, và Ngài sẽ chinh phục thêm nhiều người thông qua chúng tôi. Đây là lý do tại sao chúng tôi là những vật mẫu và những kẻ làm gương cho những người được chinh phục giữa nhân loại.” Đây là sự làm chứng hay nhất của ngươi, và đây kinh nghiệm hay nhất của ngươi.
Nguồn bài viết:Hội Thánh Đức Chúa Trời Toàn Năng
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét