Khi giọng nói của Ta vang lên, khi mắt Ta tóe ra tia lửa, Ta đang quan sát toàn bộ trần gian, Ta đang quan sát toàn bộ vũ trụ. Cả nhân loại đang cầu nguyện Ta, hướng về phía Ta, cầu xin Ta không nổi giận nữa, thề sẽ không chống đối lại Ta nữa. Nhưng đã không còn là quá khứ, mà là hiện tại. Ai có thể thay đổi ý chí của Ta? Lẽ nào là lời cầu khẩn trong trái tim con người? Là lời nói trong miệng con người? Ai có thể sống tới bây giờ nếu không có Ta? Ai không sống nhờ lời nói phát ra từ miệng của Ta? Ai không nằm dưới ánh mắt cảnh giác của Ta? Khi Ta triển khai công việc mới của Ta trên khắp trần gian, có ai đã từng chạy trốn? Lẽ nào núi có thể ỷ mình cao lớn mà trốn tránh? Lẽ nào nước có thể ỷ mình mênh mông mà ngăn trở? Ta chưa từng dễ dàng bỏ qua bất cứ thứ gì trong kế hoạch của Ta, bởi vì, chưa từng có người nào hay thứ gì thoát khỏi sự sắp đặt của bàn tay Ta. Hôm nay, tên thánh của Ta được ca ngợi giữa toàn nhân loại, những lời chống lại Ta lại được đưa ra giữa toàn nhân loại, và những huyền thoại về Taở trần gian lại được lan truyền giữa toàn nhân loại. Ta không cho phép con người phán xét Ta, không cho phép con người chia cắt cơ thể của Ta, càng không cho phép con người nguyền rủa Ta. Bởi vì con người chưa từng thực sự biết đến Ta, vì vậy, con người luôn chống lại Ta, luôn lừa dối Ta, không trân quý linh hồn của Ta, không trân trọng lời nói của Ta. Bởi vì hành động của con người, bởi vì thái độ của con người đối với Ta, Ta sẽ cho con người “thù lao” phù hợp. Vì vậy, con người đều làm việc theo “thù lao”, và không có ai từng làm công việc hy sinh bản thân. Con người không sẵn sàng dâng hiến vô tư, mà thích nhận được “thù lao” không phải trả giá. Mặc dù Phê-rô dâng hiến trước mặt Ta, nhưng không phải vì “thù lao” của ngày mai, mà là vì “nhận thức” của ngày hôm nay. Con người và Ta chưa từng kết giao thực sự với nhau, mà cứ năm lần bảy lượt đối phó với Ta trước mặt Ta, muốn dùng sự “đối phó” của mình để dễ dàng nhận được sự khen ngợi của Ta. Ta đã quan sát tận trong sâu thẳm đáy lòng con người, vì vậy, đã khai quật được rất nhiều “khoáng sản phong phú” nằm sâu trong trái tim con người, thậm chí con người còn chưa biết đến, nhưng Ta đã có những phát hiện mới này. Vì vậy, sau khi nhìn thấy “vật chứng”, con người mới không “ra vẻ khiêm tốn” nữa, mà ngửa tay thừa nhận sự ô uế của mình. Trong con người, có nhiều điều mới mẻ đang chờ Ta “khai thác”, để cho tất cả mọi người đều được tận hưởng. Ta sẽ không chấm dứt công việc của Ta bởi sự “bất lực” của con người, mà luôn chỉnh sửa con người theo kế hoạch ban đầu của Ta. Con người giống như cây ăn quả, nếu không cắt tỉa thì khó mà kết trái, cuối cùng chỉ nhìn thấy cành khô và lá rụng, mà không thấy quả rụngxuống đất.
Hàng ngày Ta trang trí “nội thất” của Vương quốc, chưa từng có ai đột ngột xông vào “phòng làm việc” của Ta, quấy nhiễu công việc của Ta. Tất cả mọi người đều đang cố sức phối hợp, lo sợ bị Ta “sa thải” mà “mất công việc”, từ đó cuộc sống đi vào ngõ cụt, thậm chí bị rơi vào “hoang mạc” do Sa-tan chiếm đóng. Vì sự “sợ hãi” của con người nên hàng ngày Ta đều an ủi con người, hàng ngày khơi gợi tình yêu của con người, và Ta chỉ bảo con người trong cuộc sống hàng ngày. Như thể con người đều là những đứa trẻ vừa mới chào đời, nếu không được cung cấp sữa sẽ rời khỏi trần gian, vĩnh biệt cõi trần. Ta đến nhân gian trong sự cầu khẩn của con người, ngay lập tức, con người được sống trong thế giới có ánh sáng, không còn phải ở “trong nhà” để hướng lên thiên đàng mà cầu nguyện nữa. Con người nhìn thấy Ta thì khăng khăng kể lể những “oan ức” trong lòng, mở miệng cầu xin Ta cho thức ăn. Nhưng sau đó, con người “thản nhiên vô lo”, cũng không còn cầu xin Ta bất kỳ điều gì nữa, mà êm ái chìm vào giấc ngủ, hoặc phủ nhận sự tồn tại của Ta để đi làm việc của mình. Trong sự “ruồng bỏ” của con người, đủ thấy con người không hề có “tình cảm”, mà còn thực hiện sự “công chính” đối với Ta. Vì vậy, khi chứng kiến thái độ vô lễ của con người, Ta lặng lẽ rời đi và sẽ không tùy tiện hạ phàm vì sự cầu xin tha thiết của con người. Vô hình trung, những muộn phiền của con người ngày càng tăng lên, vì thế, con người lại đột nhiênnhận ra sự tồn tại của Ta trong lúc bận rộn. Con người liên tục phân bua, kéo lấy vạt áo của Ta, mời Ta vào nhà “làm khách”. Mặc dù cúng dường Ta bằng bữa ăn thịnh soạn, nhưng con người vẫn chưa từng coi Ta là “người trong nhà”, mà tiếp đón Ta như một vị khách, để nhận được một chút “giúp đỡ” của Ta. Vì vậy, trong thời gian này, con người kể lại tình cảnh bi thảm của mình trước mặt Ta một cách “vô tư”, hòng có được chữ ký của Ta, như thể công việc kinh doanh của con người đang thiếu một khoản vay vậy, con người bèn cố gắng hết sức để “tấn công” Ta. Trong tất cả hành động của con người, Ta mới “thoáng cảm nhận được ý định của con người”, dường như trong mắt của con người, Ta không thể thăm dò ý tứ qua lời nói và sắc mặt, Ta không thể nhìn thấu lòng dạ con người. Vì vậy, con người sẽ “thổ lộ” hết mọi chuyện với Ta, sau đó đưa ra yêu cầu với Ta. Ta căm ghét mọi hành vi của con người. Trong số con người, chưa từng có ai làm việc mà ta thích, như thể con người cố tình chống đối Ta, cố tình “thu hút” cơn thịnh nộ của Ta. Họ đi qua đi lại trước mắt Ta, thoải mái làm điều mình muốn trước mắt Ta. Trong số con người, không có ai tồn tại vì Ta, nên cuộc sống của toàn nhân loại không hề có giá trị, và cũng chẳng có ý nghĩa, khiến cho con người sống trong sự trống rỗng. Mặc dù vậy, con người vẫn không tỉnh ngộ, tiếp tục chống lại Ta, tiếp tục với sự trống rỗng đó.
Trong tất cả những thử thách, con người đều chưa từng làm Ta hài lòng. Bởi vì tâm địa độc ác của người, con người không làm chứng cho tên của Ta, mà luôn “làm việc khác” dù ăn cơm của Ta. Trái tim của con người không hoàn toàn hướng về Ta, vì vậy con người bị Sa-tan chà đạp đến mức mình đầy thương tích, toàn thân ô uế. Nhưng con người vẫn không biết bộ mặt xấu xa của nó, luôn “thờ phụng” Sa-tan sau lưng Ta. Vì vậy, khi nổi cơn thịnh nộ, Ta đã ném con người xuống vực sâu không đáy, làm cho con người không bao giờ ngóc đầu lên được nữa. Tuy nhiên, con người vẫn không thay đổi tâm trí trong lúc khóc lóc thảm thiết, vẫn gắng gượng chống lại Ta đến cùng, bằng cách đó, cố ý chọc giận Ta. Biểu hiện của con người khiến Ta coi đó là tội lỗi và không ban phát sự ấm áp trong vòng tay của Ta. Ngay từ đầu, các thiên thần đã luôn phụng sự Ta, tuân theo Ta, nhưng con người thì hoàn toàn ngược lại, như thể con người không do Ta tạo ra mà sinh ra từ Sa-tan. Tất cả các thiên thần ở mỗi vị trí đều trung thành hết mực, và cố gắng làm tròn bổn phậm của mình mà không bị ảnh hưởng bởi thế lực của Sa-tan. Tất cả con trai và dân sự của Ta đều trưởng thành khỏe mạnh dưới sự nuôi dưỡng, chăm sóc của các thiên thần, chưa từng có ai yếu đuối. Đây là công việc của Ta, sự kỳ diệu của Ta. Trong tiếng đại bác mừng Đại lễ khánh thành Vương quốc, các thiên thần bước tới bục kiểm tra của Ta dưới nhạc đệm nhịp nhàng để tiếp nhận sự kiểm tra của Ta, bởi vì trái tim họ không hề có “tạp chất”, và không có “thần tượng”, mà cũng không hề trốn tránh sự kiểm tra của Ta.
Khi cuồng phong gào thét, thiên đàng bị nén xuống trong nháy mắt, khiến tất cả mọi người đều bị nghẹt thở, không thể cầu cứu Ta theo ý muốn. Vô hình trung, cả nhân loại đều bị sụp đổ. Cây cối nghiêng ngả trong gió, liên tục có tiếng gãy của cành cây, tất cả những chiếc lá khô đều bị gió cuốn đi. Đột nhiên, cảm thấy mặt đất lạnh lẽo, con người ôm chặt lấy nhau, chờ đợi sau mùa thu, tai họa có thể ập tới bất cứ khi nào. Những con chim trên núi bay lượn khắp nơi, như thể than khóc những muộn phiền với ai đó. Trong các hang động trên núi, sư tử đang gầm gừ, âm thanh khiến người ta rợn tóc gáy. Dường như có linh cảm chẳng lành, dự báo về kết cục của loài người. Con người đều không muốn để Ta tùy ý xử trí, đều đang âm thầm cầu nguyện “chúa tể” trên thiên đàng, nhưng làm sao có thể chặn được cuồng phong bằng tiếng nước chảy của dòng suối nhỏ? Làm sao có thể đột nhiên dừng lại vì tiếng cầu khẩn của con người? Làm sao tiếng sấm có thể kiểm soát được cơn thịnh nộ trong lòng vì sự nhát gan của con người? Con người lắc lư trong gió; con người lẩn trốn khắp nơi trong cơn mưa; Trong cơn thịnh nộ của Ta, con người vô cùng hoảng sợ, lo sợ Ta sẽ đặt tay lên cơ thể họ, như thể Ta là họng súng đã lên đạn, luôn chĩa thẳng vào ngực của con người, như thể con người là kẻ thù của Ta, nhưng con người lại là bạn của Ta. Con người chưa từng nhận ra ý định thực sự của Ta, chưa từng hiểu được mục đích thực sự của Ta, vì vậy, trong vô thức, con người đã xúc phạm Ta, vô hình trung lại chống đối Ta, nhưng lại vô tình nhìn ra tình yêu của Ta. Con người khó thấy được mặt Ta trong lúc Ta nổi cơn thịnh nộ. Ta ẩn mình trong những đám mây đen dày đặc của cơn thịnh nộ, đứng giữa sấm sét trên khắp vũ trụ để ban phát lòng thương xót cho con người. Bởi vì con người chưa từng biết Ta, vì vậy, Ta không trừng phạt con người vì đã không hiểu ý Ta. Trong mắt của con người, khi thì Ta nổi cơn thịnh nộ, khi lại nở nụ cười, nhưng cho dù con người có thấy Ta, con người vẫn chưa từng nhìn thấy toàn bộ tâm tính của Ta, vẫn không thể nghe thấy âm thanh vui tai của khèn lệnh, bởi vì con người đã quá tê dại. Dường như trong ký ức của con người có hình ảnh của Ta, trong tư duy của con người có hình bóng của Ta. Nhưng nhân loại phát triển đến ngày hôm nay, vẫn chưa từng có ai thực sự nhìn thấy Ta, bởi vì bộ não của con người quá nghèo nàn. Mặc dù con người đã từng “giải phẫu” Ta, nhưng do khoa học của loài người chưa “phát triển”, nên cho tới nay vẫn chưa có “thành quả nghiên cứu khoa học” nào. Vì vậy, đề tài nghiên cứu “hình ảnh của Ta” trước sau vẫn trắng trơn, không ai bổ sung, không ai “phá vỡkỷ lục thế giới”, bởi vì con người có chỗ đứng như ngày hôm nay đã là điều vô cùngmay mắn trongbất hạnh rồi.
Ngày 23 tháng 3, 1992
Giới thiệu:
Lắng nghe càng nhiều nhạc thánh tin lành, cảm nhận tình yêu của Chúa
Nguồn bài viết:Hội Thánh Đức Chúa Trời Toàn Năng
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét